Đây là một trong những nỗi lo H gặp khá thường xuyên ở các hồ sơ bảo lãnh hôn phối.

Người bảo lãnh trước đây có thể là đương đơn chính diện F1 hoặc F2B, hoặc là đương đơn phụ trong các hồ sơ F3, F4. Trong thời gian chờ hoàn tất hồ sơ di dân, họ phải giữ tình trạng độc thân để không ảnh hưởng đến quyền lợi di trú của mình.

Tuy nhiên, cuộc sống thực tế không phải lúc nào cũng giống những gì thể hiện trên giấy tờ. Nhiều cặp đã quen nhau từ rất lâu, sống chung nhiều năm, có kế hoạch xây dựng gia đình với nhau và thậm chí đã có con chung. Dù vậy, họ vẫn chưa đăng ký kết hôn vì biết rằng việc kết hôn trong giai đoạn đó có thể ảnh hưởng trực tiếp đến hồ sơ di dân đang chờ giải quyết.

Sau khi hoàn tất quá trình di dân, nhập cảnh Mỹ và nhận được thẻ xanh, người đó quay về Việt Nam kết hôn rồi mở hồ sơ bảo lãnh hôn phối. Đến giai đoạn phỏng vấn, nhiều người bắt đầu lo lắng khi nghĩ đến những câu hỏi liên quan đến khoảng thời gian trước khi người bảo lãnh sang Mỹ.

Điều H thường nghe nhất là nỗi lo nếu lãnh sự hỏi hai người đã từng sống chung hay chưa, vì sao đã sống chung nhiều năm mà không kết hôn, hoặc vì sao đã có con chung nhưng vẫn chưa đăng ký kết hôn vào thời điểm đó.

Không ít người cho rằng việc từng sống chung hoặc có con chung trước khi kết hôn là điều bất lợi nên cố gắng tránh nhắc tới. Thực tế, điều này thường khiến họ áp lực hơn trong quá trình chuẩn bị phỏng vấn.

Nếu cuộc sống thực tế của hai người là đã từng sống chung, thì việc trình bày đúng sự thật thường hợp lý hơn rất nhiều so với việc cố gắng xây dựng một câu chuyện khác.

Trong những trường hợp người bảo lãnh trước đây phải giữ tình trạng độc thân để hoàn tất hồ sơ di dân của mình, đó chính là lời giải thích cho việc hai người chưa đăng ký kết hôn dù đã gắn bó với nhau từ trước. Đây là một diễn biến mà H đã gặp ở nhiều hồ sơ thực tế.

Điều quan trọng không nằm ở việc hai người đã từng sống chung hay chưa. Điều quan trọng là toàn bộ câu chuyện phải thống nhất với lịch sử hồ sơ, với các bằng chứng đang có và với thực tế cuộc sống của hai người.

H đã gặp những hồ sơ có thời gian sống chung kéo dài nhiều năm, có con chung, có đầy đủ hình ảnh gia đình, giấy tờ và các bằng chứng thể hiện mối quan hệ. Khi được hỏi, họ trả lời đúng quá trình quen nhau, sống chung, lý do chưa kết hôn trước đây và việc chỉ kết hôn sau khi người bảo lãnh hoàn tất quá trình di dân. Toàn bộ diễn biến phù hợp với thực tế nên câu chuyện trở nên tự nhiên và dễ hiểu.

Ngược lại, điều dễ tạo ra khó khăn thường không phải là việc đã từng sống chung, mà là khi bằng chứng thể hiện một câu chuyện còn lời khai lại thể hiện một câu chuyện khác vì quá lo lắng hoặc sợ phải nói thật.

Nếu mối quan hệ là thật, cuộc sống gia đình là thật và những gì đã diễn ra là thật, thì đừng tự làm mình lúng túng bằng cách che giấu một phần câu chuyện. Trong nhiều trường hợp, điều giúp hồ sơ trở nên đáng tin hơn không phải là một câu trả lời hoàn hảo, mà là một câu trả lời trung thực, hợp lý và phù hợp với toàn bộ lịch sử của hồ sơ.

Hồ sơ Di Trú không phải chỉ là giấy tờ và đơn từ,mà là cách người làm hiểu và xử lý nó.Không phải hồ sơ nào nhìn giống nhau, thì hướng đi cũng giống nhau.

Không phải hồ sơ nào cũng giống nhau. Làm sai từ đầu thì về sau sửa rất mất thời gian, có khi ảnh hưởng luôn kết quả.

Chú ý: Chia sẻ kinh nghiệm, không thu phí và không phải tư vấn pháp lý riêng cho cá nhân nào.

Nếu bạn bè cần dịch vụ đơn từ và chăm sóc HS di trú, mời click vào nút “liên hệ” ngoài trang chủ

MIỄN TRÁCH NHIỆM PHÁP LÝ: Chúng tôi không liên kết với Sở Di Trú hoặc bất kỳ cơ quan chính phủ nào. Công ty là Dịch Vụ Hỗ Trợ Di Trú, không phải công ty luật. Không cung cấp tư vấn pháp lý (legal advice). Nội dung chia sẻ mang tính kinh nghiệm chung, không áp dụng riêng cho từng cá nhân. Thông tin tổng hợp từ các nguồn công khai. Nếu có thiếu sót, mong được góp ý để hoàn thiện hơn. Không ghi âm cuộc gọi dưới bất kỳ hình thức nào.

Nếu muốn nghe nội dung bài viết, vui lòng click vào video bên dưới:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *